Bài phát biểu của Giám đốc điều hành Oxfam Quốc tế tại Diễn đàn Kinh tế thế giới 2018

  23/01/2018

Hiếm có ai nói câu này với bạn khi bạn còn nhỏ: thế giới của chúng ta đang bù đắp cho người giàu thay vì trả công xứng đáng cho sự chăm chỉ hay tài năng.

Tôi rất đau lòng khi phải nói với giới trẻ rằng chúng đang thua thiệt. Sự bất công trên thế giới thật là xấu xí và khó có thể lý giải. Nhưng đây là thế giới mà chúng ta đã tạo ra.

Một thế giới mà ở đó 82 phần trăm tổng của cải được tạo ra trong năm vừa qua thuộc về một phần trăm dân số giàu nhất.

Trong khi đó,của cải của 3.7 tỷ người, tương đương với nửa dân số nghèo nhất thế giới lại không tăng. Họ không được hưởng gì cả. Chỉ là một con số không.

Thế giới này thuộc về những người giàu có, và không ở đâu sự bất công lại rõ ràng hơn là tại nơi làm việc.

Các tập đoàn đang giảm lương và điều kiện làm việc trên toàn thế giới để tối đa hóa lợi nhuận cho các cổ đông. Họ sửdụng quyền lực và ảnh hưởng của mình -với bất cứ giá nào- để đảm bảo rằng các luật chơi phù hợp với lợi ích của họ.

Nhiều chính phủ không chỉ để những chuyện này xảy ra, mà họ còn tích cực tạo điều kiện cho nó. Trong cuộc đua theo đuổi tăng trưởng GDP, họ giảm thuế doanh nghiệp và tước đi quyền và các cơ chế bảo vệ người lao động.

Và kết quả là?

Phụ nữ làm việc trong những nhà máy may mặc nóng nực và đông đúc tại Băng-la-đét bị trả mức lương nghèo nàn để may những bộ quần áo mà chúng ta mua rẻ hàng ngày.

Nhân viên dọn phòng hạng sang trong khách sạn quá sợ hãi để tố cáo các vụ việc xâm hại tình dục vì nỗi lo mất việc làm.

Những người làm việc trong ngành chăn nuôi tại Mỹ - quốc gia giàu nhất thế giới – phải mặc  bỉm vì không được nghỉ đi vệ sinh.

Nhưng trong những phòng họp cổ đông, nơi xa khỏi những sự vật lộn và sỉ nhục, mọi thứ đang tốt hơn bao giờ hết. Các cổ đông và lãnh đạo tập đoàn đang tận hưởng mức lợi nhuận cao kỷ lục.

Tuần này, những nhà chính trị gia và doanh nhân danh giá nhất thế giới sẽ tập trung tại Davos, Thụy Sỹ trong vòng bốn ngày.Trong khoảng thời gian này, những nhà tỉ phú sẽ chứng kiến tải sản của mình tăng khoảng $8 tỷ.

Theo một góc nhìn khác, trong khi 9 trong số 10 tỷ phú là nam giới, phụ nữ lại chiếm phần lớn dân số nghèo nghèo nhất và có những công việc ít đảm bảo nhất.

Đây là sự thật về sự “thịnh vượng” của thế giới chúng ta ngày hôm nay. Nó được xây dựng dựa trên sức lao động của hàng triệu người lao động trên toàn thế giới.

Chúng tôi không muốn nói với giới trẻ rằng có rất nhiều điều bất lợi đang chờ các em ngay ngưỡng cửa vào đời. Thay vào đó, chúng tôi muốn nói với các em rằng với niềm đam mê, sự quyết đoán và lòng kiên trì, chúng ta có thể xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn.

Tương lai này có thể thành hiện thực nếu chúng ta gây dựng lại nền kinh tế đảm bảo bù đắp đúng giá trị của lao độngchăm chỉ, thay vì ưu đãi sựgiàu có.

Báo cáo Bất Bình Đẳng Thế giới, công bố tháng trước bởi Trung tâm Nghiên cứu Bất bình đẳng Thế giới tại Trường Kinh tế Pa-ri, cho thấy rằng hành động của chính phủ có thể làm giảm bất bình đẳng một cách đáng kể. Các chính trị gia có tư tưởng tân tiến đang cho thấy các tiềm năng có thể xảy ra.

Chỉ vài tuần trước thôi, Iceland đã giới thiệu đạo luật cấm các tập đoàn trả lương cho phụ nữ thấp hơn nam giới, nằm trong kế hoạch của chính phủ nhằm loại bỏ khoảng cách thu nhập giữa các giới trước năm 2020.

Năm 2010, Ecuador ban hành "mức lương nhân phẩm" tối thiểu đủ để trang trải các chi phí sinh hoạt cơ bản. Quy định này có lợi cho hàng trăm nghìn người lao động và phá bỏ suy nghĩ rằng phải có sự đánh đổi giữa mức lương thỏa đáng và việc làm. Ecuador là một trong những nước có tỷ lệ thất nghiệp thấp nhất Châu Mỹ La-Tinh.

Tại Nam Phi, các chính sách thuế lũy tiến đã được giới thiệu để tăng nguồn thu nhằm mở rộng các dịch vụ công như y tế và giáo dục.

Còn tại Vương Quốc Anh, chúng ta thấy cách chính phủ có thể đảm bảoquyền của người lao động trong cuộc cách mạng công nghệ khi tòa án ra phán quyết rằng các tài xế làm việc cho ứng dụng công nghệ gọi taxi Uber là nhân viên – không phải là người tự kinh doanh. Và, vì vậy, họ phải được hưởng mức lương ngày lễ, nghỉ phép có trả lương và mức lương tối thiểu.

Đây là một trong nhiều ví dụ minh chứng rằng chúng ta có rất nhiều giải pháp. Cái chúng ta thiếu là ý chí chính trị để có thể đưa những giải pháp này thành hiện thực.

Chúng ta cũng cần những nhà lãnh đạo doanh nghiệp mà nhìn thấy lợi ích của việc có một nguồn nhân lực được trả thù lao xứng đáng và một xã hội hoạt động đúng cách. Từ nhiều thập kỷ trước, Henry Ford đã nhận ra rằng sự lớn mạnh lâu dài của công ty ông phụ thuộc vào việc phải trả đủ lương cho nhân viên để họ có thể mua được những chiếc ô tô do chính mình chế tạo ra.

Tại Davos, tôi kêu gọi các chính trị gia hạn chế việc thưởng cho các cổ đông và giám đốc điều hành cao cấp, giới thiệu mức lương đủ sống, xây dựng hệ thống thuế công bằng hơn, đầu tư vào y tế và giáo dục và dẫn dắt cuộc cách mạng công nghệ có lợi cho mọi người. Tôi kêu gọi các nhà lãnh đạo doanh nghiệp ngừng việc trả khoản lợi nhuận và trao những gói lương khổng lồ cho các giám đốc điều hành cho đến khi họ có thể đảm bảo rằng tất cả nhân viên của họ được hưởng mức lương đủ sống và những nhà cung cấp trong chuối cung ứng của họ được trả các giá hợp lý.

Tôi tin rằng tất cả các nhà lãnh đạo chính trị và kinh tế mà tôi nói chuyện cùng tại Davos có cùng những lo ngại về khủng hoảng bất bình đẳng. Nhưng tôi, giống như hàng triệu người khác, đang mất kiên nhẫn trong khi chờ họ hành động. 

Tác giả: Winnie Byanyima, Giám đốc Điều Hành, Oxfam Quốc tế

Bình luận

Tin tức mới

Giới thiệu về GFCD
Lượt truy cập
  • 3
  • 276
  • 170,237